Bài phát biểu của học sinh nhân kỉ niệm 40 năm ra trường (1978-2018): MỘT THỜI NÁO NỨC

Kính thưa các thầy, các cô kính quý !

Thưa các bạn yêu quý !

Tròn 40 năm đã trôi qua, gần 2/3 cuộc đời trôi qua. Hôm nay chúng ta sum vầy ở đây – trên mảnh đất quê hương hò,vè, ví, dặm, để ôn lại những kỉ niệm

Thời náo nức tuổi hồng sức trẻ

Hỡi lán tranh, gốc đa, sân trường

Tuổi 15 tràn ngập yêu thương

Nhiều kỉ niệm ước mơ hoài bão

Của những người bạn học và các thầy, cô cấp 3 Nguyễn Trung Thiên. Thật vui mừng biết bao, hạnh phúc biết bao, xúc động biết bao khi được gặp nhau sau bao nhiêu năm xa cách, và có thể có người đã 40 năm nay mới gặp lại.

Đã 40 mùa hè rồi nhưng chắc rằng chúng ta không ai quên được mùa hè ấy vào một ngày của tháng 6 năm 1978 – Chúng ta chia tay nhau rời trường cấp 3 Nguyễn Trung Thiên thân yêu với bao kỉ niệm thân thương, bao lưu luyến của tình cảm học trò. Xa mái trường thân yêu, xa thầy, cô, bạn bè, mỗi người mỗi ngả: Người thì xếp bút ngiên lên đường chiến đấu bảo vệ Tổ quốc, người thì ở lại xây dựng quê hương, người thì tiếp tục học trong và ngoài nước để trở thành cô giáo, thầy giáo, kĩ sư trong tương lai. Thế rồi, công việc, cuộc sống cứ cuốn hút chúng ta mỗi người mỗi nơi, mỗi người mỗi cảnh. Gặp lại nhau hôm nay, khi mái đầu đã hoa râm, đã bạc, chúng ta đã trở thành ông, thành bà, không còn trẻ trung, tươi tắn, vô tư như xưa và thậm chí tuổi tác đã làm chúng ta quên đi nhiều chuyện. Nhưng chắc chắn rằng chúng ta không bao giờ quên mái trường chúng ta đã học ba năm liền trong những năm đất nước còn đầy khó khăn, khi chiến tranh vừa kết thúc.

Quên sao được những lớp học tranh, tre, nứa, lá, tường trát bằng đất, ở Chùa Sò Thạch Lạc và những tình cảm quý báu mà người dân Thạch Lạc đã dành cho chúng ta. Nghèo nhưng tình cảm chứa chan, chia sẻ nơi ăn chốn ở và cả những bát nước chè xanh, củ khoai, củ sắn. Đường đến trường trong trời mưa lầy lội, trơn như đổ mỡ, nhiều bạn chúng ta đâu có giày, có dép, bặm môi, bấm chân xuống bùn, lội bì bõm đến trường trong những ngày đông giá rét hay ngày hè chói chang. Khó khăn vất vả là vậy nhưng chúng ta vẫn chăm chỉ đến trường, siêng năng học tập. Nhớ lại những ngày gian khó ấy chúng ta không bao giờ quên được. Chúng ta nhớ về mái trường , nhớ về các thầy, cô thân yêu đã luôn hết mình chăm lo dạy dỗ chúng ta.

Chúng ta không thể quên những ngày lao động vất vả. Cơm đùm, cơm nắm với cà đi đóng gạch, gánh đá từ rú Mốc về xây trường . Sâu sắc nhất là chiến dịch lao động, dời trường từ Thạch Lạc về Thạch Khê. Những đôi vai của tuổi học trò mới lớn trĩu nặng những tranh, tre, nứa, lá, bàn, ghế, sách vở và rộn ràng tiếng cười nói, đùa nghịch cho quên đi mệt mỏi. Mang vác toàn bộ cơ sở vật chất của trường từ Chùa Sò Thạch Lạc về Nương Làng Chợ Mới Thạch Khê rồi san sửa mặt bằng, dựng nhà, xây tường trát vách, góp tranh, tre, nứa, lá, để làm thêm phòng học mới. Như câu chuyện thần kì chỉ trong 3 tháng hè thầy trò đã hoàn thành 4 dãy nhà 8 phòng học, nhà ở của các thầy cô giáo, nhà hiệu bộ, thư viện,vv..v. Bằng tranh tre, nứa, lá nhưng sắp xếp bố trí một cách phù hợp đó là thành quả lao động, vất vả vả sáng tạo của thầy, trò chúng tôi. Sân trường rộng và hai cây đa cổ thụ là nơi tổ chức nhiều hoạt động học tập, vui chơi giải trí, sinh hoạt tập thể, với nhiều kỉ niệm sâu sắc của thế hệ chúng tôi.

Quên sao được mỗi sáng thứ 2 đầu tuần dưới bóng mát của hai cây đa hàng trăm năm tuổi, các lớp chỉnh tề nghiêm trang chào cờ và tuyên thề kỉ luật, trật tự, chăm ngoan học giỏi. Thầy hiệu trưởng Võ Trí Triễn căn dặn các trò phải chịu khó tranh thủ ôn bài trên đường đi học về và làm bài tập khi mặt trời chưa lặn bởi thầy rất thương học trò bỏ sách ra là phải lao động kiếm sống, và tối đến nhiều trò không có dầu để đỏ đèn mà làm bài.

Cô Nguyễn Thị Thanh Hương, thầy Trần Văn Mạo, thầy Nguyễn Văn Mậu, thầy Trần Lợi với những buổi sinh hoạt Đoàn làm chúng ta thêm yêu đời vượt qua gian khó.

Trong những lớp học đơn sơ, chúng ta say sưa nghe câu chuyện lịch sử mà cô Sinh Hương kể, nghe các tác phẩm văn học, Đông, Tây, Kim, Cổ mà thầy Tương Khánh Chuyên, thầy Đặng Đình Tư, thầy Đặng Hòa Kiếm, cô Nguyễn Thị Xuân dạy chúng ta; đặc biệt cô Nguyễn Thị Xuân gõ nhịp trên mặt bàn để chúng ta đọc Hịch Tướng Sĩ Văn, Bình Ngô Đại Cáo theo lối biền ngẫu cổ văn. Có những lúc chúng ta chưa học kĩ bài, cô không mắng mà thể hiện sự không hài lòng bằng những nụ cười và lời nhắc nhở một cách ân cần và sâu lắng.

Ngồi trong ngôi láng nhỏ mà chúng ta chu du thể giới và hiểu thêm vẻ đẹp của đất nước mình nhờ những bài giảng Địa lý của cô Nguyễn Thị Bình, thầy Trương Thang. Những phản ứng hạt nhân nhiệt thạch của thầy Lê Minh Trường, cô Nguyễn Thị Thanh Hương. Những bài học về từ trường, khúc xạ, mà thầy Nguyễn Xuân Lài, thầy Nguyễn Mậu, thầy Trần Thọ Hường, cô Nguyễn Thị Niêm, đã giảng giãi cho chúng ta. Chúng ta hiểu thêm về sự tồn tại và phát triển của loài người qua những học thuyết ADN, MANGĐEN, MOOCGAN, ĐACQUYN gắn với đó là một chuyện trong tập những tấm lòng cao cả mà thầy Nguyễn Văn Châu, thầy Đoàn Trọng Đồng dành riêng cho chúng ta.

Chúng ta chẳng thể nào quên những hàm SIN, COS, những đồ thị hình SIN, cực tiểu, cực đạicủa hàm số.Những đường tiệm cận, những hình học không gian, qua những tiết học sôi nổi, nhiệt tình của thầy Trần Lợi, thầy Minh Huệ, thầy Lê Xuân Dẫn, thầy Trần Mạo, thầy Chu Quýnh, thầy Đinh Ngọc Biên. Toán học mà không khô khan:

Anh với em như hai đường tiệm cần

Rất gần nhau mà chẳng gặp nhau.

Những xà đơn, xà kép, xà lệch, đường chạy hố nhảy và những giờ thể dục sinh động mà thầy Kim Hường, cô Trương Thị Lục đã chỉ dẫn, chắc chắn đến bây giờ chúng ta vẫn không quên. Những giờ học kĩ thuật mà cả lớp được xem trâu húc nhau trên đồng nước hay những nét vẽ tài hoa, câu nói dí dỏm mà thầy Đinh Thưởng, thầy Nguyễn Hữu Tài đã dạy kỉ thuật Nông Nghiệp cho chúng ta, ai cũng vui và in đậm trong kí ức.

Những giờ học tiếng Pháp mà cả thiên nhiên cỏ hoa của đồng nội miền Bắc nước Pháp cũng ùa vào lớp học :

( Đăng la cua rông lơ lông đề phờ lờ vơ …..)

A ta chạy ra đồng nội

Đạp lên cỏ đầy hoa

Thôi hết bài hết vở

Giờ là lúc vui chơi.

Mà cô Lý Thị Tươi đã mang đến cho chúng ta.

Thật may mắn, hạnh phúc. Khi thế hệ của chúng ta được các Thầy giáo, cô giáo tài năng, nhiệt tình, yêu nghề, yêu trò dìu dắt, giảng dạy. Ngoài giờ lên lớp các thầy, cô còn đến gia đình để hiểu hơn hoàn cảnh học sinh, động viên phụ huynh, giúp đỡ chúng ta học tập và cùng ăn với gia đình chúng ta, bát cơm canh cà, củ sắn, củ khoai. Thật đầm ấm và tình cảm biết bao. Bốn mươi năm rồi, nay chúng ta vẫn không nguôi ngưỡng mộ, kính trọng,yêu mến các thầy các cô.

 

Thưa các thầy, các Cô kính mến!

Dù đã bốn mươi năm trôi qua , mỗi người mỗi nơi do hoàn cảnh của cuộc sống nhưng chúng em không bao giờ quên được mái trường Nguyễn Trung Thiên thân yêu, nơi mà chúng em đã học tập 3 năm ( 1975 – 1978), không bao giờ quên các thầy, cô đã dạy dỗ mình và mãi ghi nhớ công lao to lớn của thầy, cô. Nhờ sự dạy dỗ đó mà chúng em trưởng thành như hôm nay.

Trong ngày họp mặt đầm ấm hôm nay, chúng em cũng rất tiếc vì không gặp được đầy đủ các thầy, cô vì nhiều thầy, cô tuổi cao sức yếu, xa xôi không đến được. Cũng nhiều thầy cô mà chúng em không bao giờ gặp lại được nữa bởi các thầy, cô đã đi xa mãi mãi. Từ đáy lòng, chúng em chỉ biết gửi đến các thầy cô sự kính trọng và biết ơn sâu sắc.

Thưa các bạn!

Trong ngày họp mặt ý nghĩa này, vì điều kiện xa xôi mà nhiều bạn không đến được. Xin gửi tới các bạn và gia đình, lời chúc sức khỏe, an khang, thịnh vượng. Cũng có nhiều bạn đã mãi xa chúng ta. Trong đó, nhiều bạn, đã dũng cảm chiến đấu và hy sinh anh dũng trên chiến trường để bảo vệ Tổ quốc, nhiều bạn cũng đã đi xa vì bạo bệnh. Các bạn thân yêu, chúng tôi luôn nhớ về các bạn với tình cảm chân thành. Cầu chúc các bạn yên nghỉ ở cõi vĩnh hằng.

Kính thưa các Thầy Cô !

Thưa tất cả các bạn !

Tuy không đầy đủ nhưng nhiều bạn trong khóa 75,78 đã về thăm trường, trồng cây lưu niệm tại trường và giờ này là cuộc gặp mặt đầy đủ nhất và có ý nghĩa nhất kỉ niệm 40 năm tốt nghiệp ra trường và khó có thể có cuộc gặp thứ 2 đông đủ như thế này. Các thầy, cô, các bạn dù xa xôi ở mọi miền Tổ quốc đã tụ họp về đây. Chúng ta hãy cùng nhau ôn lại những câu chuyện của “ thời náo nức”, thời học trò vui vẻ vô tư và gian khó, nhớ về mái trường, nhớ về thầy, cô, bạn bè với những kỉ niệm mãi theo ta cả cuộc đời. Chúng ta hãy chia sẻ tâm tư, tình cảm chân thành, sau bao ngày xa cách giờ mới hội ngộ. Bốn mươi năm ấy biết bao nhiêu tình. Hãy nắm tay nhau thật chặt, hãy ôm nhau bằng những tình cảm nồng ấm để nhớ mãi về nhau. Hãy chúc cho nhau và gia đình chúng ta luôn có cuộc sống hạnh phúc viên mãn. Chúc cho mái trường Nguyễn Trung Thiên thân yêu của chúng ta ngày càng phát triển.

Mong rằng: Chúng ta – học sinh cấp 3 Nguyễn Trung Thiên khóa 75 – 78 hãy luôn giữ những tình cảm tốt đẹp nhất với mái trường, với thầy cô và bạn bè thân yêu.

 

Hà Tĩnh, rằm tháng bảy năm Mậu Tuất 2018

Bài tin liên quan
Chính phủ điện tử
Tin đọc nhiều
Liên kết website
Thống kê truy cập
Hôm nay : 127
Hôm qua : 279
Tháng 06 : 3.698
Năm 2021 : 78.328